Anh bắt đầu có cảm giác như đang đứng trước tòa và bản thân anh không thích tình cảnh này chút nào. - James! - Jack bắt đầu ngay khi James bước vào phòng. Bận rộn với công việc mới nên thời gian đầu, họ không còn gặp nhau thường xuyên như trước nữa.
Jones luôn đến công ty sau khi đã dùng xong bữa sáng và lúc nào cũng về nhà đúng giờ để quây quần cùng gia đình bên bữa tối trong căn nhà ấm cúng của mình. Phần việc cộng thêm của một nhà quản lý có vẻ như quá nặng nề đối với James. Và điều kỳ diệu hơn cả là hai cậu con trai đầu lòng của hai gia đình này đều ra đời vào cùng một ngày, trong cùng một bệnh viện, và hai bà mẹ đã nằm cạnh giường nhau!
Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút. Giờ đây anh thường xuyên giúp các con làm bài tập. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa.
Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau: James cảm thấy mình như trở thành một người khác, thoải mái hơn, yêu đời hơn và thành công hơn. Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc.
Anh dành nhiều thời gian hơn cho từng nhân viên để đảm bảo họ hoàn toàn hiểu rõ công việc được giao. - Cậu vẫn chưa nắm hết các bí quyết của nghệ thuật ủy quyền đâu. - Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ.
Bất kỳ học viên nào từng tham gia khóa học của tôi cũng đều cảm thấy bớt căng thẳng hơn trước. Áp dụng mức độ này khi bạn cần thu thập thêm thông tin trước khi tiến hành ra quyết định. Trước mặt James là hồ sơ của dự án mà sếp đã giao cho.
- Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ. - Jones này, quả thật cậu không chỉ là một người anh, một người bạn mà còn là một người thầy của tớ nữa. Cho đến khi cả Jones và James cùng được thăng chức lên làm quản lý.
Vọng lại ngoài cửa là tiếng cười đùa của các nhân viên, họ cũng rất vui vì đã giải quyết hết công việc trong tuần và nhất là sắp được nghỉ cuối tuần. - Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ. James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không.
James vẫn còn nhớ nét mặt tỏa sáng vì tự hào của Jessica khi cô ấy bước vào văn phòng anh để báo cáo công việc. Việc tổng kết đó có tác dụng mang lại niềm vui cho mọi người và đặc biệt hữu ích khi cậu cần đánh giá năng lực làm việc của bất kỳ người nào. Anh cầm lấy cây bút lông, rồi vừa huýt sáo vừa liệt kê ra những lợi ích có được nhờ ủy thác công việc hiệu quả.
Nhưng sau đó cậu vẫn có thể nói hết cho tớ nghe mà. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ. "À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác: